Loading...

Cay đắng phận người phụ nữ: Suốt 25 năm nhốt con vào chuồng

Ba lần mang nặng đẻ đau, nhưng suốt 25 năm nay, người phụ nữ bất hạnh ấy vẫn chưa một lần được nghe tiếng gọi “mẹ”. Hằng ngày, chị tự tay nhốt những đứa con của mình vào “chuồng”, đau đớn nhưng không còn sự lựa chọn nào khác.

tam-than
Suốt 25 năm nay, chị Minh phải một mình nuôi 2 con bị tâm thần nặng.

Cay đắng những kiếp người…

Bỏ sau lưng cái nắng khó ưa của miền Trung, chúng tôi tìm đến thăm gia đình chị Đào Thị Minh (50 tuổi), trú thôn Xuân Ngọc 1, xã Tam Anh Nam, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam. Vừa bước vào căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm lọt thỏm trong bãi đất trống, bất ngờ nghe từ trong nhà phát ra những tiếng la hét và cười dồn điên dại, dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng chúng tôi vẫn không khỏi giật mình, kinh hãi trước âm thanh hỗn độn đó.

Loading...

Đang chăm sóc cho con nhưng thấy khách đến nhà, chị Minh vội để hai đứa ngồi xuống và khóa cửa “chuồng” lại thật cẩn thận rồi mới dám ra tiếp chuyện.

Thấy anh bạn đồng nghiệp đi cùng tôi thắc mắc, chị liền bộc bạch: “Khổ quá chú ơi! Cha mẹ nào mà muốn nhốt con trong “chuồng” như vậy đâu nhưng hễ thả ra là thằng út lại đi phá phách khắp nơi. Hai đứa nó giờ đút gì ăn nấy, vệ sinh tại chỗ, thậm chí có con chuột, con gián mà bắt được chúng nó cũng ăn luôn. Hôm bữa thằng út nó đi lạc mất mấy ngày, tôi tìm khắp nơi không ra, may mà có người gặp nó đang lang thang ngoài đường nên dẫn về giúp. Phận làm mẹ mà hàng ngày phải tự tay nhốt 2 đứa con do mình đứt ruột sinh ra vào “chuồng”, lòng tôi thấy đau đớn, tủi nhục lắm nhưng cũng đành bất lực thôi vì tôi còn phải đi làm để kiếm tiền nuôi chúng nữa”.

Nói về cuộc đời mình, chị Minh cúi gằm mặt xuống đất, nước mắt cứ chực trào ra trên đôi gò má hốc hác, đầy vết chân chim. Sinh ra trong gia đình nghèo, đến tuổi cập kê, chị Minh nên duyên vợ chồng với anh Nguyễn Văn Thông và lần lượt đón 3 đứa con chào đời trong niềm hạnh phúc khôn xiết.

Thế nhưng niềm vui chẳng tày gang khi đứa con đầu lòng là cháu Nguyễn Tấn Tin (SN 1988) sinh ra đã phải mang căn bệnh bại não, phải nằm liệt một chỗ. Đến năm 9 tuổi, Tin qua đời trong nỗi đau đớn tột cùng của đôi vợ chồng trẻ.

Nuốt nước mắt, chị cố gắng sinh thêm hai người con để thỏa ước mong được làm mẹ. Thế nhưng số phận lại một lần nữa trêu ngươi khi cả 2 em Nguyễn Thị Thế (25 tuổi) và Nguyễn Tấn Duy (18 tuổi) sinh ra cũng mắc căn bệnh bại não và có biểu hiện của tâm thần.

Đau đớn, xót xa cho số phận nghiệt ngã, chị Minh đành ở nhà chăm sóc hai con còn anh Thông lặn lội khắp nơi làm thuê, dành dụm từng đồng tiền cắc bạc để chữa bệnh cho con. Thế nhưng, bất hạnh vẫn chưa chịu buông tha cho gia đình nhỏ này khi anh Thông cũng phát bệnh tâm thần nặng.

Những bữa cơm chan đầy nước mắt

Từ ngày chồng phát bệnh, mọi gánh nặng gia đình đều đè lên đôi vai gầy yếu của chị. Hai con bị tâm thần, giờ chồng cũng “dở dở ương ương”, lại phải phụng dưỡng cha mẹ chồng già yếu. Để có tiền lo cho 6 miệng ăn trong gia đình và chạy chữa cho ba con người bệnh tật, chị Minh phải chạy đôn chạy đáo vay mượn khắp nơi nhưng tài sản trong nhà cứ lần lượt “đội nón ra đi” mà bệnh tình ngày càng nặng thêm. Đến lúc sức cùng lực kiệt, anh Thông được người anh cả đón về nuôi để đỡ bớt gánh nặng cho chị.

Nhìn 2 con đang vật vã, la hét trong vô thức, gạt đi những dòng nước mắt, nấc lên từng tiếng, chị Minh tâm sự: “Nhốt hai đứa vào trong “chuồng” nhưng đi làm cũng có yên tâm được đâu. Cứ mỗi lúc lên cơn là hai đứa lại đập đầu vào tường, bứt chiếu để ăn hay cắn vào cửa gỗ gãy cả răng, có khi chúng còn quánh nhau chảy máu nữa. Căn bệnh tâm thần cứ bám lấy gia đình tôi. Ngày thấy con cất tiếng khóc chào đời, hạnh phúc bao nhiêu thì bây giờ cay đắng bấy nhiêu. Ba lần mang nặng đẻ đau nhưng sống hơn nửa đời người rồi, tôi vẫn chưa một lần được nghe một tiếng gọi mẹ”.

Trời chạng vạng tối, trong cái “chuồng” ẩm thấp, hôi hám ấy, bữa tối được dọn ra với duy nhất một bát cơm chan canh rau muống. Chị Minh lần lượt xúc cơm cho hai đứa con của mình ăn trong khoảng không gian nhỏ hẹp, tĩnh lặng đến nín thở.

Đôi mắt người mẹ bất hạnh ngân ngấn lệ, còn hai đôi mắt kia thì cứ đảo qua đảo lại không ngừng. Những ánh mắt “ngớ ngẩn” ấy tưởng chừng như vô thức nhưng lại có sức ám ảnh đến lạ kỳ.

Chia tay chị Minh ra về mà tôi cứ khắc khoải mãi bởi câu hỏi của người mẹ bất hạnh ấy: “Nếu mai này tôi chết đi thì không biết ai sẽ lo cho hai đứa con ngớ nga ngớ ngẩn của tôi đây”.

Nguồn: Công lý
Loading...