Loading...

Cặp vợ chồng sinh nhiều con nhất Quảng Nam

Vượt qua con dốc dài đường vào thôn Ba Hương, huyện Bắc Trà My, ngôi nhà cấp bốn bé nhỏ nằm ở lưng chừng ngọn đồi, phía trước sân một đám trẻ con đang chơi đùa. Chúng là con của anh Đỗ Ngọc Nam (44 tuổi) và chị Huỳnh Thị Lạc (47 tuổi), ở là cặp vợ chồng sinh con nhiều nhất Quảng Nam.

Cap vo chong sinh nhieu con nhat Quang Nam
Bữa cơm của vợ chồng anh Na, chị Lạc và một số người con

Vợ chồng anh Nam cưới nhau vào năm 1989, mang tiếng là cưới nhưng chỉ vài mâm cơm mời người thân đến dự. Hai vợ chồng và một đứa con riêng của vợ được ba mẹ cho ở riêng. Năm 1990, anh chị sinh đứa đầu và đến 2013 sinh đứa cuối. Đứa đẻ thưa thì cách 2 năm, còn lại 1 năm 1 đứa. Đều đặn 23 năm, 8 đứa con trai, 6 đứa con gái ra đời, thế nhưng chỉ duy nhất một lần chị Lạc sinh đứa thứ 11 phải đến bệnh viện, còn lại tự sinh ở nhà.

Loading...

Sổ hộ khẩu của gia đình anh chẳng giống ai, bởi gia đình anh có đến hai cuốn sổ. Anh Nam giãi bày: “Do nhiều người quá nên ghi không đủ, cán bộ tư pháp xã ưu ái làm hai sổ cho gia đình tui. Cả hai cuốn sổ đều ghi hết, không sót trang nào”. Hỏi tên 15 đứa con, anh Nam nhớ hết, nào là Tình, Hòa, Sinh, Đông, Nhi… đứa cuối cùng Châu. Nhưng hỏi năm sinh từng đứa một thì anh lắc đầu: “Không nhớ hết được, để tui lấy sổ hộ khẩu ra xem”.

Cap vo chong sinh nhieu con nhat Quang Nam
Gia đình anh Nam phải dùng tới 2 sổ hộ khẩu mới ghi hết tên con

Hỏi anh chị ngày đó sao không đặt vòng cho vợ? Anh Nam bảo: “Mình có đưa vợ ra trạm xá và xuống bệnh viện huyện, nhưng đặt không được. Vợ bị sa dây chằng, đặt rồi lại tuột! Còn dùng bao cao su thì phức tạp; tiêm thuốc ngừa thai thì 3 tháng phải đi một lần, lại mất thời gian nên bảo vợ thôi không đi nữa”.

Khi hỏi thêm về việc cán bộ dân số có ngăn cản hay không: Anh Nam trả lời: “Có chứ, thấy tui sinh nhiều họ đến bắt đi tiêm thuốc, nhưng mình không nghe nên giờ con mới nhiều rứa đó. Có lần họ bắt buộc vợ tui phải kế hoạch hóa gia đình, thấy họ đến vợ chồng vào rừng trốn”.

Nói về chuyện sinh nhiều con, anh Nam buồn rầu: “Tám đứa đầu chẳng được học đến nơi đến chốn, đứa học cao nhất đến lớp 8, bởi được ông bà nội nuôi, còn lại học đến lớp 3, lớp 6 là cùng. Thấy bọn trẻ nghỉ học, tui cũng buồn lắm, nhưng thử hỏi, cho bọn chúng đi học thì lấy tiền mô mà mua gạo cho chúng ăn? Không biết 6 đứa còn lại có được học cao hơn nữa không? Bây giờ vợ chồng già rồi, chắc chỉ đủ lo cái ăn cho chúng là may mắn lắm rồi”.

Căn nhà cấp bốn của 2 anh chị chẳng có gì đáng giá. Tài sản đắt nhất là một chiếc xe máy Trung Quốc bị hỏng nhưng không có tiền sửa đành đắp chiếu ở góc nhà và 3 cái giường để cho bọn trẻ ngủ. “Quần áo thì cứ theo thứ tự mặc. Anh, chị mặc chật lại để cho em, bọn chúng biết giữ lắm nên có bộ qua mấy đứa rồi mà vẫn mặc được”. Anh Nam kể.

Khác với những hộ gia đình khác, đông con thì phải nhiều ruộng, nhiều nương để có cái ăn, đằng này, gia đình anh chỉ có 2 sào ruộng. Năm làm 2 vụ, thu hoạch được khoảng 4 tạ lúa. Trong khi, mỗi ngày gia đình anh nấu hết 5 kg gạo. Buổi sáng 1 kg; buổi trưa 2 kg và buổi tối 2 kg; tính ra, số lúa làm ra chỉ đủ ăn hơn 1 tháng. Còn hơn 11 tháng, trông chờ vào tiền làm thuê, làm mướn của hai vợ chồng. Trong khi đó từ năm 2013, anh Nam bị gãy xương bả vai giờ không làm được công việc nặng, mỗi ngày đi cuốc cỏ, bón phân thuê được 120.000 đồng, cộng với ngày công của vợ để lo cho các con. Nhưng đi làm bữa được, bữa không, do đó số tiền nhiều khi không đủ mua gạo, huống gì có tiền để mua thịt cá.

Thấy hoàn cảnh vợ chồng anh Nam, chị Lạc đông con nghèo khổ, bà con làng xóm có áo quần cũ mang đến cho các con anh mặc. Những lúc thiếu gạo, nhiều chủ cửa hàng cho nợ, đến lúc làm thuê có tiền đem trả. Cũng vì thế mà 15 đứa con có áo mặc, bữa ăn có cơm lót bụng.

 

 

Loading...