Loading...

Bánh đúc nhân đậu nhắc cả tuổi thơ yên bình

Trong tiết trời se lạnh buổi giao mùa, những ngày xưa cũ lại ùa về đầy ắp. Dẫu có trưởng thành, trong tôi hình ảnh mẹ với những món ăn quê kiểng vẫn luôn rưng rức. Nhất là món bánh đúc nhân đậu phụng phảng phất khắp ký ức về một tuổi thơ bình yên.

Banh duc nhan dau nhac ca tuoi tho yen binh
Món bánh đúc phảng phất khắp ký ức về một tuổi thơ yên bình

Ngày ấy, cuộc sống còn nhiều khó khăn món gì cũng quý, bánh đúc dân dã ngày xưa cũng trở nên quý đối với mấy chị em chúng tôi. Sợ các con thiếu thốn, nhân lúc rỗi việc đồng áng hay lúc trời mưa kéo dài, mẹ thường làm bánh đúc nhân đậu đãi chị em tôi ăn thỏa thích. Để bù cái cảm giác thèm thuồng lúc theo mẹ ra chợ chỉ được ăn mỗi một dĩa bánh đúc.

Loading...

Những ngày nhà đổ bánh đúc không khí rộn ràng hẳn lên. Mẹ bảo các chị ngâm vài lon gạo vào nước vôi trong, cho đến khi gạo mềm thì cho vào cối xay thật mịn. Bột xay xong, mẹ còn cẩn thận gạn qua lớp vải mỏng để thử độ bột. Sau đó mẹ đổ vào chiếc nồi đã được tráng qua một lớp dầu phụng. Bên bếp lửa hồng, bột cứ xoay đều trong vòng tay nhanh dần của mẹ. Từ nước bột trắng trong cứ đậm đặc dần theo nhịp tay mẹ và tỏa hương cùng khói bếp.

Khi bột bánh dẻo đủ độ chín, mẹ nhẹ tay đổ bột ra những cái trẹt, dần, sàng đủ kiểu. Khi bánh đúc vừa nguội thì mẹ đem cắt bánh đúc thành những miếng theo các kiểu hình tam giác, hình vuông, hình bình hành tùy theo kích cỡ. Mẹ không quên bảo chúng tôi đem biếu các nhà hàng xóm xong rồi mới về thưởng thức…

Cả nhà ngồi quây quần bên mâm bánh đúc. Cái hương vị miếng bánh đúc giòn sần sật hòa quyện với vị tương đậu bùi, béo ngậy, thơm nồng mùi vôi ấy theo tôi mãi đến tận bây giờ.

Loading...